Năm 1987, Đặng Xuân Nghĩa là người Việt đầu tiên nhận chiếc chìa khóa vàng, biểu tượng cho nhà doanh nghiệp xuất sắc nhất trong năm của thành phố Stockton (California, Mỹ). Trông ông đặc sệt chất nông dân không giống với việc làm của mình: dáng thô mộc “diện” bộ quần áo nâu sồng, mang đôi guốc gỗ, tay xách chiếc giỏ lác đi chợ mỗi ngày.
Việc làm nhanh chóng hay kiên trì của ông Đặng Xuân Nghĩa:
Thời niên thiếu, việc làm của ông hằng ngày là mò cua bắt ốc, no bụng nhờ củ sắn, củ khoai... Rồi ông cũng lấy được tấm bằng dược sĩ, niềm mơ ước lớn của nhiều gia đình ở Điện Bàn, Quảng Nam, sau đó vào Sài Gòn kiếm việc và đi dạy học. Đến năm 1979, ông sang Mỹ. Khắp trên đất Mỹ, ông đã trải qua nhiều nghề, việc làm nhanh chóng của ông bắt đầu là kiếm việc và làm công việc rửa chén thuê trong các nhà hàng, rồi dọn vệ sinh, hái trái cây, giữ trẻ, cắt cỏ... “Suốt trong bốn năm trời tôi trải qua dễ chừng cũng 10 nghề”, ông nói.
Khi đã quen việc làm nhanh ở vùng đất mới và am hiểu cuộc sống công nghiệp nơi đất Mỹ, năm 1984, tích cóp từ những đồng tiền làm thuê và vay mượn bạn bè, việc làm tiếp theo của ông là thành lập trung tâm phân phối bán sỉ thực phẩm tại San Jose (California). Ông làm giám đốc và nắm giữ 51% cổ phần của Công ty Ifsco. Chưa đầy ba năm sau, ông mở rộng kinh doanh và đầu tư xây dựng hệ thống nhà hàng ở một số thành phố lớn của Mỹ.
Năm 1999, nghe tin đồng bào miền Trung chìm trong cơn lũ dữ, việc làm nhanh và cáp bách của ông lúc này của ông là cùng 7 y bác sĩ khăn gói bay từ Mỹ về với hàng hóa trị giá hàng trăm triệu đồng cứu trợ đồng bào quê nhà... Dịp này, ông về Hội An thăm lại ngôi trường thuở nhỏ ông học (Trường Trần Quí Cáp). Trong một lần lang thang qua Cẩm Nam, nhìn mảnh đất hoang bên sông Hoài quanh năm ao tù nước đọng, ông nhận ra rằng đây sẽ là nơi để ông thực hiện ước mơ việc làm tiếp nữa của mình là “làm nông dân thời hiện đại kinh doanh gốc rạ”. Ba tháng sau, ông quay trở lại Hội An với đề án việc làm nhanh không chần chừ là thành lập khu du lịch làng quê Việt Nam từ mảnh đất ao tù ven sông. Cuối năm 2000, ông quyết định về ở hẳn Việt Nam lo xây dựng khu làng quê Việt Nam. Việc làm của ông đầu tiên là các lão nông làng nghề truyền thống đất Quảng được ông mời về trực tiếp dựng làng.
Chỉ trên khoảnh đất rộng 12.000m2, hơn bốn năm sau, 21 làng nghề việc làm truyền thống được xây dựng, với cây đa giếng nước, lũy tre, đền thờ thành hoàng, ruộng lúa, nương dâu, cô hàng nước chè xanh nơi đầu làng cùng những lớp học chữ nho với ông đồ già... Tất cả “cư dân” trong làng đều với việc làm nhanh làm bánh, làm nghề truyền thống và đều bận một thứ quần áo vải nâu sồng thô mộc được dệt từ làng nghề ở Duy Xuyên. Một làng quê Việt Nam nguyên mẫu thế kỷ 19 được tái hiện bên khu đô thị cổ Hội An.
Ông tâm sự: “Toàn bộ gia sản bên Mỹ tôi bán hết, đem về đầu tư vào cái làng ni. Lòng tôi tâm nguyện một điều là toàn bộ lợi nhuận thu được trích một phần trả lương cho nông dân của làng, còn lại tôi sẽ đầu tư xây dựng một nhà dưỡng lão. Khi không còn làm được nông dân trong làng nữa, tôi sẽ về nhà dưỡng lão để sống với các cụ không nơi tương tựa đến cuối đời...”.
Sưu tầm từ internet